Viết

Đêm viết 01


Lại thêm một lần tỉnh dậy giữa đêm mình không thắng được mình. bây giờ là 2h15p, đêm rất tĩnh, không một ánh đèn hay tiếng của phương tiện giao thông, xung quanh chỉ là màn đêm, tiếng quạt chạy, tiếng những giọt nước sau cơn mưa từ chiều tối rơi trên những cành cây, trời quang và sáng. sau cơn mưa, bầu trời trong đêm tối luôn sáng sủa một cách đáng kinh ngạc.

mình đã dậy đi loanh quanh, cho mèo uống nước, nổi cáu sau khi thấy túi pate bị xé rách tan ( con quỷ đó). 

mình ngồi vào bàn bật đèn, tìm bút viết và nhận ra chẳng có cái bút nào cả. thế ra từ ngày qua nhà mới mình đã chưa viết gì hết. mình đành note trên điện thoại. mỗi khi cần thực sự viết, mình ghét viết trên điện thoại, cảm giác như thể khi bạn ngẩng mặt lên khỏi màn hình sau những câu chữ, cả thế giới đã hoàn toàn thay đổi. 

(cơn đau bụng đang đến)

 con quỷ giữa đêm khuya thật độc ác, nó luôn bắt mình phải nhìn trực diện vào phần khó khăn nhất, đau nhất, sợ hãi nhất. nó đang cố hành hạ mình, hay đang muốn giúp đỡ mình ???

– mày biết ốc ghét mày lắm không ? ánh mắt của em mày đã nói lên tất cả.

– ờ… (cơn đau bụng đang lớn lên). tôi đã làm gì suốt một năm qua với gia đình mình nhỉ. tôi mất kết nối thật rồi

– mày chưa bao giờ chấp nhận những chuyện này. mày luôn mồm khẳng định việc chấp nhận nỗi đau, luôn mồm tự nhắc mình giảm cái tôi đi để biết mình cần ít yêu thương hơn người, nhưng chừng nào tao còn ở đây, tức là mày chưa bao giờ chấp nhận mày (tao). chính mày đã tạo ra tao, mày quên mất ư?

– tôi khômg quên. chỉ là tôi không nhớ mình đã tạo ra ông từ khi nào ?? tôi sẽ cố rap lại. sau lần chia tay năm 23 tuổi ? sau khi mất bố? hay đã từ những ngày tôi bắt đầu cuộc sống chỉ kiếm tiền và kiếm tiền ?

– tao là một con quỷ đen ngòm to đùng. và mày đã nuôi tao bằng những tạp chất giàu dinh dưỡng từ khi mày còn là một đứa trẻ. mày chẳng cần cố nghĩ, vì ký ức đã xoá mất rồi. nhưng tao sẽ luôn trở lại để nhắc mày hình dung về những gì mày đã quên. ký ức vẫn ở đó, một mảnh rác dù có đốt thành tro rồi sẽ trở thành đất, rồi lại mọc lên những cái cây, rồi chuyển hoá. đó là cách những ký ức dù mày tin là bị xoá vẫn luôn tồn tại.

ngẩng mặt khỏi màn hình điện thoại. thế giới đúng là đã thay đổi. nhưng thay đổi ở đâu thì mình chưa nhìn ra được. chỉ biết mình ghét cảm giác này, cái cảm giác cả thế giới vận hành dữ dội trong khi mình là một tảng băng. 

trong đêm có tiếng ai đó ho. cơn đau bụng vẫn đó. 

mình biết chắc mình cần sự giúp đỡ thật rồi. nhưng ngày mai khi tỉnh táo, mình lại sẽ chẳng thể gặp được con quỷ.

ánh mắt của ốc lúc chiều. ánh mắt nói gì ?ánh mắt phản chiếu mình . ánh mắt tố cáo mình. đôi mắt mà  sau ngày mất bố, mình đã nghĩ sẽ nhìn vào nhiều hơn để nhìn thấy đôi mắt bố.

 mình sợ hãi và khao khát tình yêu gia đình như thế nào nhỉ ? trong một năm qua. phải rồi, con quỷ không chỉ tấn công mình trong đêm tối, nó đã nói với mình nó đã trở lại từ ban chiều.

Ốc !

mẹ !

bố !

và cả những người vô diện nữa ! 

ai đã đi vì con quỷ xua đuổi ? ai sẽ ở lại để ôm mình ? mình không phải là con quỷ.

hay có ai ở lại ôm cả mình lẫn con quỷ ? con quỷ cũng cô đơn như mình mà thôi.

có ai ở đó không ?

… con quỷ đang biến thành màu đỏ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *